
NGÀY XA TRƯỜNG MẸ.
Cơm Phạn xá, bữa tối cuối cùng…nuốt liễu!
Cổng Nam Quan xin gói bom tình thương.
Nắng ba lô, con cửa hàng bước lên đường;
Sinh, tử, an, nguy? _ view normal, part of.
Con ra đi nhưng lòng đầy vương quốc,
Kỷ niệm căng tròn theo dấu ấn thời gian.
Nhớ ngày nào trước cổng Nam Quan,
Đối diện “Hung thần” K25 vàng, đen, trắng, đỏ…
Trong cơn cuồng loạn, lăn, bò con vẫn nhớ,
Bạn bè con chất ngập Tân khóa sinh.
Tiếng kèn đồng vang vang trước bình minh,
Nhúng dấm, ấp, lăn, món ăn quen thuộc.
Mẹ chắc biết :Chí còn mong tiến bước
Nhưng sức con : Không kham nổi đoạn đường.
Các anh con đã dìu dẫn, yêu thương
Cay, đắng, ngọt, bùi bắt đàn em đủ.
Món nợ chuối, con trả rồi Mẹ ạ,
Và ba anh(25,26,27) trả đủ ba em(29,30,31).
Ngày vào Trường, con được học trước tiên,
“Tự thắng để chỉ huy” trui rèn muộn, sớm, tối.
Lang Biang trụ, tà hai đỉnh
đập HUYỀN TRÂN mặt nước phun sương;
Đường vòng alpha, sân cỏ thân thương,
Đài Tử Sĩ, Vũ Đình trường uy nghi quá!
Cho con nợ bát cơm Phạn xá,
Tạ ơn người đặt” viên đá đầu tiên”.
Vẫy tay chào tạm thời đàn em,
Con giữ lại Alsine rồng cần kiếm.
VŨ VĂN TÁP K28
TA VẪN PHỤC TA. .
Xuân này đếm nữa băm chín xuân
Băm đi, băm lại thớt mòn dần
Từ buổi “Tan hàng”, chim xa Tổ
Lên rừng gắn bó bắp cùng măng
Nhai bắp cho nên bạnh quai hàm
Soi mình bên sườn, tướng giống quan
bố “năm tư” theo CỤ DIỆM
Xuống tàu”Mồm há” cõng xuôi NAM
Nếu để cho ta ở Bắc kỳ
Miền NAM đâu chịu cảnh phân ly
Ta ở phe nào tiêu phe ấy
Búa, liềm, cướp xuống âm ty !!!
Cũng tại ý Trời, nghĩ tại ai
Ta vào VÕ BỊ kể cũng”oai”
Ba năm, bốn tháng bò, lăn, ấp
Thiếu uý đeo chơi đủ chín ngày
“Cải tạo” trên rừng vui thú, chim
Ngàn ngày TÔN TẪN phạm luật Tiên
Ta dưới ba năm, “HO” không nhận
Một xu không có khó Vượt biên
Bỏ phố lên rừng, con cháu đông
Chung khu trồng bắp, quyết bên chồng
Được cái tướng để thêm sinh lộc
Gái trai bẫy con quả có “gồng”
Trời đã sinh voi, cỏ phải sinh
KHAI TÂM nghe kể chuyện mình
Ở Đâu biết núi rừng sương đêm
buồn buồn tình hay gẩy tính tình tinh.
T.Cm
OAI HÙNG
3Tô súng M60
Trấn giữ chùa ta,tiệc tuyệt vời
,phải trước chùa phân thiện,ác
Nguyễn Tường nền nổ đi coi!
Thơ rẻ thêm thời”giá dịch ôn”
HY TRIỆU phân vân: tại mắm còn
Chỉ sợ mắm thiu đã héo
TÁP CHIM lồng móp mới tiêu lòn
Sanh nghề tử tử chuyện xưa nay
Họa có thể ai biết lúc này
Bỏ cũng tìm được còn
để mất chim mồi quá gay.
NHỮNG TƯỞNG
Những tưởng 3 T đứng chùa
ĂN dự đoán TƯỜNG NGUYỄN nói ra, vô
Bác lại tìm chim, đòi nghe giữ bắn
Coi chừng mất cả cháo bối hồ
Chim đã được đặt tên…Sợ cành cong
súng bác tuy to cũng khó vui
Rón rén như tôi còn khó” chụp”
Bác mong”bắn” nó… chỉ tôi công.
Nghĩ lại thấy thương bác TRIỆU HY
Dẹp thơ, bán mắm soay đủ nghề
Bán mắm gặp thời ”Ôn dịch giá”
Cùng đường… tri biết hướng nào đi!
T.Cm
GỞI bác THÀNH ĐINH
Bác ăn lá mơ với mật ong
Dứt ho bạn bè mới Yên tâm
Bác nhập email mà nằm ngửa?
Khai Tâm…nằm nền đọc khó?
Đừng vô địch TÁM CU,tội với trời
nặng tình bạn mới báo thôi!
Xa xôi cách trở, ghé thăm không được
Email gõ nhẹ đôi lời
Nhẹ nhàng hay cười bác THÀNH ơi?
Anh em phân tán bốn phương trời
Khép cổng NAM QUÂN xa trường Mẹ
Trảng phạn xá…nhớ lắm thôi!!!
Sáng tạo thiện chí sắp xếp năm
Cảm giác thông hoàn cảnh
chiến thắng khoẻ mạnh Thần tài cầm “có thể” gõ
Bác mạnh mẽ r đặt đúng
Một kiếp nhân sinh sắp mãn rồi
Chúng mình còn lại nghĩa tình thôi
Các bác KHAI TÂM ai đồng ý
Dẫu xuống vùng năm vẫn cười???
T.Cm
___,_.___
HỒI ÂM HY TRIỆU
VỀ CHÙA tôi, bác sẽ tính mau
Mỗi đứa trẻ hai trăm ít đâu
Ra biển chọn mu, khỏe TƯỜNG NỔ
Mặc cho SANH SỰ lỗi đầu.
Tôi ai có bác bác 3 T
Bác VIỆT sò lông sẽ gửi về
Tôi đã tuần tai xin cho bác
Thề có trời xanh: thương 3T!!!
TƯỜNG NỔ thật ra cũng hoàng
chỉ vì SANH SỰ mới hung hăng
Cũng nên nghĩ lại tình”THI SĨ”
Đừng vô địch, đừng nên phán bão vàng. T.Cm
KHAI TRƯƠNG mời bác BA TÊ.
Lá đa món cuốn với MU mềm
Đặc sản thành PHAN ( TRIỆU cực khoái điên cuồng! )
Imb bác 3 T về xứ biển
trăng đãi bác đế tính tiền.
Nhờ bác TÁM CU cho hai trăm
Hai thằng hùn lại được bốn trăm
Tôi ở trên rừng chưa sâu việc
Lột mu, húp gạch vẫn cày nện
Tính nợ hông chùa để kinh doanh
Khai tài chắc chắn mời THÀNH ĐINH
Hút cả hai sư TÂM – HUỲNH TIẾN
TƯƠNG NỔ định mời nhưng phân vân!
Kinh doanh chắc chắn sẽ bộn lời
Tây Ninh bác miễn phí Thả chơi
Chắc chỉ vài tuần thu đủ vốn
Không tin bác cứ đến mà coi!!!
T.Cm
TRÚNG MẠNH
HY TRIỆU với”mu to”
SANH SỰ gạ đổi ba bò, chín trâu
TRIỆU cười TRIỆU giả đổi đâu
MINH VIỆC gạ đổi một xâu”gái nghèo”
TRIỆU rằng chán cảnh lũ lụt
TƯỜNG NỔ thấy vậy chạy theo nằn nì:
_HAY là thích TNT?
TRIỆU than thứ đó đem về khó khăn
BA TÊ nhẹ ga rằng:
Sắc cầm, rượu hóa đổi hiền bạn hiền?
Ngần hoàn_ Để suy nghĩ!
TÁP CHIM khoe hạc TRIỆU sau OK
Hạc trao, TÁP đưa mu về!
T.Cm
CÓ LÝ.
Quán mở bên chùa ổn sao không!
Đèn mờ, nhạc giựt, gái mồ hôi
Bà ĐANH linh hiển, anh không tinh thần
có ghệ khách mới đông
Ngẫm lại thầm ơn bác NGUYỄN TƯỜNG
Mình mời bác đến dự khai bài
Tẩy mu, húp gạch, đừng nên tính…
Kẻo TNT nổ chắn tường!
Tôi giao cho bác mời 3 T
Bận ra sao cũng cố về
Cái món mu mềm cho cuốn lá….
Khó như SANH SỰ cũng còn mê.
Tôi đã gửi thư qua nhờ TINH MINH
Vụ gái”mu xinh” bác hết mình
TÁM CU cũng hứa chung tay giúp
Phen này gỡ bảng”CHÙA BÀ ĐANH”
Giở lịch”VẠN NIÊN” lựa chọn ngày
30 tháng tư ( nhớ ngày tây )
Buôn may, bán xu cầu Bà Giúp
Ngược lại bác, tôi lại… “ăn mày”T.Cm
Kỷ niệm 49 ngày bác TRẦN VĂN SÁNG rời bỏ bạn bè
BÁC SÁNG ÔI!
Vẫn biết trần gian là cõi tạm
nhưng bác đi, bạn bè bạn nhẹ nhàng
Ngày nào gian khổ bên nhau
Anh em cùng KHOÁ , trước sau một lòng
Cung, kiếm gẫy, non sông nghiêng
Trí lực mòn, tơi tả chính y
Ngậm ngùi kẻ ở, người đi
Bạn bè thương mến, bác đi sao chán?
Kiếp nhân sinh – Tử , sinh hữu số
Dẫu có thương, phải cố nguôi ngoài
Lâm Ram khấn nguyện đất, trời
Chủ anh đi trước, chờ người đi sau
Chúng ta làm lại từ đầu.
T.Cm
TÌNH NGHĨA THẦY TRÒ
(KÍNH TẶNG CÁC NT K25: LÂM THẾ BÌNH, TÔ KHÁN THOẠI, NGÔ ĐỨC KHOA, ĐẶNG XUÂN BÍNH, HUỲNH CÔNG KỈNH)
HẢI, LỤC, KHÔNG QUÂN đủ năm THẦY
Ân dữ liệu trả lời nào ở đây?
Chỉ ức tuổi già vương lực sức
mình em để bận bụng mấy THẦY.
Con đấm tay tạ ơn TRƯỜNG MẸ
Đã ban cho tình nghĩa THẦY – TRÒ
Alpha hai gạch năm xưa
tám tuần”Huấn vỗ” vẫn chưa hoàn hồn
Sau lưng THẦY nửa thương, nửa sợ
trước mặt THẦY uy,…xót xa
nắp bi đông – nước lầu ba
Nhanh chân lên, xuống san qua đầy bình
Ép ăn nghĩ còn kinh trong dạ
trái chuối già lùa cả bát cơm
Quản THẦY ngày một suym
Đàn em mập ú, tình thương”nợ rồi”
“Chuối VÕ BỊ” THẦY ôi cay lắm!
Xin vui lòng ai thu, bắt mộc?
Nghe phòng, giòn phân hai
Bắt em”Tự thắng” người ngoài hiểu đâu?
Nay em đã bạc đầu, bệnh yếu
Nghĩa tình xưa…níu kéo xin em
Các THẦY, các CHỊ thăm em
Cửu bà thương vô địch: thằng em lạ đời!
THẦY ủng hộ: trước tôi trừng phạt nó
Bây giờ bỏ nó sao Yên
Năm nào em cũng được tiền
Chủ THẦY, mấy CHỊ bao phen ủng hộ
Em chỉ biết thành tâm khấn bá
chủ trên cao VINH HIỂN, NHÂN T
Xin NGÀI NGÀI mắt ban cho
Các THẦY, CÁC chị được bù HỒNG ÂN
Tình nghĩa này đa số không đáp
Anh em con tan tác bốn phương
Nghĩa tình TRƯỜNG MẸ tư vương
Niên Trưởng – niên đệ ấp ôm mưa đời
tủi, chào mừng con rơi! T.Cm
HỒI ÂM HY TRIỆU.
Địa điểm xem ra, bác chịu rồi
Khai tài ngày “kị” lỗi tại tôi
Sơ ý tôi quên ngày”lũ cướp”…
đẩy cả miền Nam xuống địa điểm, truồi
Thương nhất TÁM CU với TRẦN TƯỜNG
Cũng vì SANH SỰ mộng”ác mộng ”
Cứ xúi NGUYỄN TƯỜNG cầm lựu
Có ngày trời phạt…..”giá lại sơn”
Tôi nghĩ 3T bận việc nhà
Hay là hết ý họa thơ ta
Ý tôi cũng giống như ý bác
Chỉ mong tặng bạn…”Tiếng cười khà”
Mở quán thì tôi mót lắm rồi
NGÔ THANH năm trước cùng phòng tôi
hạ cấp HÙNG ANH cùng NGỌC MÁI
Sao không buôn ghẹ để đổi đời
Ai về BÀ RỊA xoa NGÔ THANH
Hải bên ngang thủ quyết cạnh tranh
Nếu”CHÚ” có mu, mềm giá cả
Nghĩ tình F cổ nhắn hai anh. T.Cm
EM GÁI TRONG THƠ
(Tặng NI trong truyện NƯỚC TRÔI QUA CẦU của nhà văn HƯƠNG THUỶ)
Em ngồi phun” tranh thêu”
Vẳng nghe pháo nổ, trẻ reo ngoài nhà.
“Kiệu” dâu sắp đón ngang qua
Sao em thút? – Để ta cũng vậy!
Lời bảo mật trước khi quên mau?
Mình em chung thủy, hận, đau một mình?
Anh đây, cũng là một mối tình…
Cũng buồn, cũng đau khổ – Bệnh mình tương lân.
Mình xem tình trạng nặng cân,
Mà tặng người đổi nửa phân vàng mười!
Em đừng buồn nữa , em ơi!
Khóc hơn, giận dữ, ai có thể hiểu được em?
Người ta xem giá trị bạc tiền,
Tìm người có thế, có quyền, dựa theo.
Người ta xem nhẹ nhàng chữ yêu;
Thì em đã cố gắng gỡ bỏ, đừng đeo nặng.
Truyện, thơ thay thế cau trầu
Cùng Em anh muốn tô màu chữ YÊU,
Trong MƠ thương nhớ em nhiều,
Hồn Thơ anh cũng đã nhiều vấn vương.
T.Cm
Chủ đề: THƠ viết tặng em gái
Đến: ngo thuy
TÌNH TÂN sau CẮT CHIẾN.
Em tưởng anh là “Đại trượng phu”,
Ngờ đâu, anh lại quá lù khù.
Nếu nay, khoản nợ “đừng ngang trái”
Sống đến bạc đầu… bỏ rơi”BU”*!!!
Ta cám ơn em đã”thật” xin
Từ em vén Váy, sông qua sông.
Ta nhét tình ta vào”conex”
Van tim đóng hết, quẳng xuống hầm!
Em hiện” sổ bình” nhập chồng,
bỏ cách ngang, chỉ cách sông.
Thả nằm, nằm nhẹ trong năm phút
Tha phụ lòng anh, được bụng chồng.
Ta đi “Cải tạo” tại CÂY CẦU*
Mẹ ta giấu kỹ thế mà cay!
Đành ngâm rượu trong rượu.
Hủy bỏ bóng khỏi thời điểm này.
Em “bám” xe than*, đến quê chồng
Nỡ xem tình cũ, nhẹ hơn bông.
Dép êm, nón lộc…Âu duyên phận!
Chúc em hạnh phúc mãi mãi bên chồng.
T.Cm
*Bu: Tiếng gọi Mẹ của Bắc kỳ
* CÂY CẦY thuộc TÂY NINH
*Xe than: xe chạy bằng than, sau 75
VỪA HỒNG VỪA QUỴT.
Ô Kế hoạch chính của Tài sản!
Chơi quẹt nên ông hồn đời.
Hai chiều dao rút, đành theo Bác!
“Gia giáo” gì vậy ? chán mới đời!
Đạo đức cha ông giờ tan nát,
Đàng điếm Hồ , Mao Yên lên ngôi.
Ăn quỳt, đéo chuyển ông những tưởng…
Xin lỗi tiền, ỷ chức mạng ông tôi.
T.Cm
Bạn BÈ TA MẤT CÒN MẤY ĐỨA?
Bạn bè ta, mất, còn mấy đứa trẻ?
Ngồi xem, ứa Thương.
Ngày nao, bạn bè chung Trường;
Bây giờ, mỗi đứa trẻ một phương thế này!
Không cần biết mộc, hay, không,giỏi;
Nhìn bạn già, tim nhọn, lòng đau.
Cuộc đời!” Bể hóa nương đào”;
Sanh thời mạt vận, trước sau một lòng…
Nhìn non sông, oặn lòng, tủi hổ;
Thế XUÂN – THU, mộc bỏ cung.
Hoá công cộng quân anh hùng!
Bao năm đây đoạ – Medium please Ông chưa?
Quên sao được, Trường xưa, Bạn cũ;
Vì năm trời, gian khổ bên nhau.
Bây giờ , thằng ẩn rừng sâu;
Thằng nơi đất khách,không có chất chồng.
Nhớ đến nhau, gan, xin quằn quạnh,
Càng nhìn xem, tiếng “bảo” khó ghìm!
Nỗi niềm, nỗi niềm riêng;
Bạn bè, còn, mất, ngồi xem nhoà.
Bạn bè 28 gần xa!!!
T.Cm
MẠT LỘ ANH HÙNG!
( Tặng bác NGÔ MẬU DŨNG , cùng các bác KHAI TÂM)
” Nhớ xưa áo giáp, bản đồ”
Bây giờ bay, hoành, trét, tô muốn!
Còn lại, bắn cung.
Hết thời điểm ÉN, xôm bắt Ruồi!
Thân gầy – Vận nước, nổi trôi;
Hai thằng cùng cảnh, buồn vui…tà tà.
Bác luân chuyển: H qua A
H, A ghép lại đâu là HO
Cầm bay, vui nghiệp:” lân, hồ;”
Cơ đồ tan nát, trét, cho …một mình!
Còn tôi thăm rừng xanh,
Vui cùng chim, thú thú quanh hẻm, đồi
Chim bẻ cổ, thú nướng, thui…
Quan san trở, rượu mời ai đây?
Trời thương mới có ngày này,
Bài thơ viết thầm, trao tay bạn già.
Vui mừng bạn gặp lại ta!
T.Cm
Khóc VĨNH THÁP.
Tín VĨNH THÁP, xa xa bạn bè
nặng nghĩa tình, 28 Tiếc thương!
Ngày nao chung một mái trường,
Cùng ôm hoài bảo quê hương giữ hương.
Bốn hai năm, còn ở trí
NAM QUAN VÕ BỊ QUỐC GIA.
Khác nào một mẹ sinh ra,
Đồng cam, cộng đau khổ, vượt qua đường đường.
Ôm mối hận: Quê hương giặc dùng!
Chí anh hùng, cung kiếm còn đâu?
Càng nhìn, càng nghĩ, càng đau:
Con thơ, vợ dại, còn đâu nhờ?
Ngồi Khó Bạn, câu thơ ghi nắng,
Mượn KHAI TÂM. gửi tới chia buồn.
THÁP đi, bạn bè nhớ thương;
Đường xa vợi, vấn đề vương quốc.
Bạn hiền VĨNH THÁP còn đâu!!!
T.Cm
TÔI ƠI!
Nước mất, nhà tan – Tan đàn, xẻnghé.
298 anh em, cùng Mẹ năm nào;
nhắc đến nhau, xin hãy thấy nao nao.
Thương nhớ quá, bất cứ tình huống nào khác.
Xô xích le, THÀNH ĐINH vừa…thút thít,
Các bạn con, tình nguy hiểm khai ra:
Bác TÁM CU, sức mạnh nổi hai bà
Xe xuống dốc, may mà không…lộn thắng.
Bác THÀNH ĐINH đi xe bác BỔNG,
Bác tự khỏe: một thằng ngu một thằng.
_Tiền công, giá nó tính mần răng?
_Tới đầu hẽm, nhăn răng trừ Mẹ ạ.
PHẠM ĐỨC VINH, anh này mới lạ,
Gặp bạn bè, ui khách chớp đi.
Uống cà phê, ngồi tán dóc bên lề
Chia tay bạn, chiều tối về mới tính.
Bác SANH SỰ, xa nhà xính vính;
TRẦN QUANG MINH quyết định giúp bạn hiền.
Một chiếc xe, hai người chạy luân phiên
Sáng em bác, chiều thay phiên SANH SỰ.
Anh em đừng quên quá khứ.
nhắc đến nhau, tâm sự vui, buồn.
Bài thơ gửi Mẹ kính thương.
Lời thơ cùng Mẹ, cùng Trường năm xưa.
Nghĩa tình, gắn bó thiên thu.
T.Cm
KỆ EM.
(Tặng SANH SỰ)
Đã lỡ sơn rồi, SANH của em!
Súng thần đánh dấu, dạ mới.
TÁM CU, sao nỡ xì tin ấy?
TÁP CHIMify the new mind thế!
Ai bảo em ghen, em vẫn im;
Miễn sao người đó phải giữ một mình.
Nếu sơn phai dấu là tôi mạng,
các bác đừng cười,để mặc em.
T.Cm
SƠN SÚNG CHO CHỒNG.
Chị ơi! Nếu chị từng ghen
chị thông cảm cho em ít nhiều.
Chồng em, ảnh có máu …liều.
Đẹp trai, khéo nói nên nhiều gái mê.
Thịnh thờ, trằn trọc canh muộn,
Thích nem, lười phở, thường chê…cơm nhà.
Cho nên em phải lo xa,
Mua sơn, sơn súng có thể ra toàn bộ.
Đỏ, vàng, trắng, tím, xanh lam
Năm màu thay đổi cho chàng thông đông.
Em đưa chim vào…lâu!
Vặt lông, cày trụi, vượt qua rào cản.
Ngoài trời, hoa tuyết rơi mau,
“Em đưa khóa chết chim vào chết”.
Chị đừng cười nữa, mặc em
SEATTLE đêm lạnh, nên em phải giảm.
T.Cm
EM CHẢ THÈM GHEN.
AI chỉ định chồng em, hơn chính em?
Phở, nem, anh ấy bảo: không kín.
Khuya muộn, chỉ thích”mò”…cơm nguội.
Biết thưởng gì đây, Sanh của em?
Em cám ơn trời ban cho em,
Một chàng VÕ BỊ, quá ngưỡng hiền.
Nghe kể ngày xưa, sau cải cách
Xích lô anh ấy đạp như… điên.
Có thể nghiệp, nghề thủ công xa xưa
đã được tiêm nhiễm nặng đến bây giờ.
Leo lên là hình ảnh khòm lưng… đạp.
Hỏi bác LEO LỀ, hơn là chưa?
T.Cm
TÁM CÚ ĐI CÂU GHẸ.
Thấy TÁM CU khung mu mà “ngộp”!
Hết sạch, reo còn kẹt thùng.
Về già, cuộc sống ung dung.
Qua rồi lúc trẻ”chổng mo” chà sàn.
Bác tâm sự: Không ham nghỉ ngơi,
Vàng để dành, ra bể(biển) câu cua.
Bất cứ lúc nào cần sáng, sớm, chiều, chiều.
Mời thả xuống, Tám chờ…rung rinh.
Ngồi tự dưỡng: Phải mình vua SỞ?
Cởi long bào – vỗ nhẹ, câu cua!
Vợ chồng cua chuyện xưa,
Bi giờ mà gặp, TRẪM đưa chúng dzìa.
Rất nhiều,làm món reo tôi.
T.Cm
SẮC MÀU ALPHA ĐỎ.
(tặng TIẾN LÙI)
Bốn ba năm trước, cổng NAM QUÂN.
Khóa sinh, trong đó có một chàng;
Thủ thỉ bên tôi, lời hẹn ước,
Dặn dò cố chờ, chớ… sang ngang.
Bị phạt te tua, tí nữa!
Chạy vòng Phạn, đế giày.
Súng giở hai tay, thể dục “thiện chí”
ngâm bùn, nhúng dấm, đứng rung.
Cán bộ thường hay chặn khúc đuôi,
Người ấy đau chân, khó thoát rồi!
Đi vịt, than ôi gần tét háng.
Lòng tôi chua xót…thấu không TRỜI?
Năm đó tôi đã biết gì,
Al pha không thông suốt, bé tí ti
tám tuần huấn luyện viên, ai biết
Người đó của tôi đã bị què.
Đâu biết người đi phong hai hàng,
Tay ai chân ai, phun “cái bang”
Người đi khập khiễng, tôi thương lắm;
Bãi bắn vọng nghe tiếng đoàn!
Tối đến, tôi nằm khóc hu hu,
Đêm đêm thầm nghĩ đến bao giờ,
Trên đỉnh LÂM VIÊN vàng, xanh khói.
Tính mới hết tuần thứ tư.
Cán bộ hầm hai bên người,
Nghiến răng, gằn giọng ác thì thôi!
Mót…mót, xin đi. Gầm:”tự thắng”
Đít quần ươn ướt, xổ ra rồi!
Tôi sợ nhìn ra vũ đình trường,
Lăn, bò, nhảy xổm, dễ lọc xương.
Muốn gắn Al pha? – xì mũi.
Đâu đó dễ sống cơm quân trường.
Nếu biết rằng tôi theo dõi người,
Tám tuần huấn luyện mồ hôi hôi.
Lần đầu ra phố, chờ tôi gặp
Người ấy cầm tay, chắc chắn ngùi?
T.Cm.
IM TAM CU.
Nghe tin rút tên từ “Ổ”.
Cố thức muộn, phân tích đôi câu
Bạn già tìm đến với nhau,
Buồn vui, tâm sự cùng nhau giảm…buồn.
Ôn lại chuyện cùng Trường, cùng Khóa,
Cùng nhớ cơm Phạn xá, trà đường …
Cùng nhau gói Dom tình thương
Cùng nhau kể lể đoạn đường đã qua.
Bác giận dữ, Đòi ra khỏi “tổ”?
Đi làm thêm không có thì giờ?
Lý do – không phải lý do!
Có ai bắt trâu, bò nữa đâu.
Bác kể chuyện đi câu, mò ghẹ
Phơi lù đù lớn, bé mà ham .
Vừa rồi trước ải NAM QUÂN,
B52 cùng bác làm quan “Thiên triều”
Một quan:sẹo nhiều hơn…tóc.
Cạnh quan già:dáng thùng thùng…phuy.
Đoạn trường: tử biệt, sanh ly!
Bà đanh chùa vắng, bác đi càng buồn.
Bác nên ở lại thì hơn!
T.Cm








You must be logged in to post a comment.