Vai trò của Đại Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu (TTM) Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà (QLVNCH), được nhắc đến một cách nhẹ nhàng, cao thâm, và chẳng dính dán đến việc sụp đổ của QLVNCH và Việt Nam Cộng Hòa trong cuốn sách “The Final Collapse”. Nhưng để đánh giá vai trò của Đại Tướng Cao Văn Viên về biến cố 30-04-1975 xin hãy tìm hiểu về số phận đau thương của Liên Đoàn 7 Biệt Động Quân (BĐQ), một đơn vị Tổng Trừ Bị dưới quyền điều động từ Bộ TTM của chính Đại Tướng Cao Văn Viên.
Liên Đoàn 7 BĐQ gồm Tiểu đoàn 32, 58, 85 được xem là một Liên Đoàn thiện chiến của BĐQ và cũng là lực lượng trừ bị cuối cùng của Bộ Tổng Tham Mưu vào đầu tháng 3, 1975. Ngày 13-03-1975 Liên Đoàn đang hành quân ở Dầu Tiếng được Bộ TTM điều động đến Tân Sơn Nhất 8am hôm sau, ngày 14-03-1975; Liên Đoàn được không vận đến Pleiku lúc 4pm cùng ngày giữa lúc phi trường Cù Hanh bị pháo dữ dội. Ngày hôm sau 03-15-1975, Pleiku chuẩn bị di tản. Cuộc di tản kinh hoàng của Quân Đoàn II từ Pleiku đi Tuy Hòa qua tỉnh lộ 7 bắt đầu hôm 16-03-1975. Vậy thì Liên Đoàn 7 BĐQ chỉ vừa đạp đất Pleiku rồi lại phải chia tay. Trong máu lửa kinh hoàng, Liên Đoàn 7 BĐQ vượt đến quận Sơn Hà Phú Yên hôm 03-19-1975. Khi đến Tuy Hoà, thì Tiểu Đoàn 32 và 85 chỉ còn vài người lính. Liên Đoàn 7 BĐQ đã bị Bộ TTM cùng Đại Tướng Cao Văn Viên nướng gọn gàng, nhanh chóng, thê thảm, và vô cùng phi lý.

Hôm 11-03-1975, bốn ngày trước khi Liên Đoàn 7 BĐQ được không vận đến Pleiku, TT Nguyễn Văn Thiệu trình bày kế hoạch “Nặng đầu Nhẹ đuôi” còn gọi là là “đầu to đít teo” ở dinh Độc Lập cùng Tướng Khiêm, Tướng Viên, và Tướng Quang (bản đồ đính kèm phần sau). Theo kế hoạch đó Pleiku và Kontum sẻ không được trấn giữ, vậy tại sao lại phải không vận LĐ7 BĐQ lên phòng thủ Pleiku vào 14-03-1975. Sau khi thị xã Ban Mê Thuột bị tràn ngân, thì quá rỏ Pleiku chỉ là diện không phải điểm chính bị tấn công, sao lại đem quân trừ bị cuối cùng lên trám chỗ cho sư đoàn 23 để phòng thủ Pleiku (VC chỉ tiến vào Pleiku 19-03-1975). Cùng ngày 14-03-1975, Tướng Phú huỷ bỏ cuộc không vận hai tiểu đoàn của trung đoàn 44 qua Phước An, và dùng số trực thăng chở bộ chỉ huy quân đoàn 2 từ Pleiku về Nha Trang. Vậy Sư Đoàn 23 vẫn còn ở Pleiku không cần phải trám. Gần như không có sự phối hợp liên lạc giữa Bộ TTM và quân đoàn 2 – cẩu thả và vô trách nhiệm, nướng quân như nướng thịt.

Qua việc định Liên Đoàn 7 BĐQ dùng để trám chỗ cho Sư Đoàn 23, chứng tỏ Tướng Viên cũng chấp nhận kế hoạch dùng hai Trung Đoàn 44, 45 để tái chiếm Ban Mê Thuột. Theo dân gian thì ba đánh một không chột cũng què, và binh pháp thì lục lương bên công phải ít nhất bằng ba bên thủ, nhưng việc tái chiếm Ban Mê Thuột chỉ dùng hai trung đoàn để công phá ba sư đoàn đang ở ưu thế vũ khí và địa hình. Thật ra Trung Đoàn 44 chỉ có một tiểu đoàn, vậy là bốn tiểu đoàn công phá ba sư đoàn, quá hư ảo! Theo Binh Pháp Tôn Tử, đây là sự tự huỷ diệt. Một kế hoạch tự huỷ diệt từ Tổng Tư Lệnh Quân Đội, Tổng Tham Mưu Trưởng, và Quân Đoàn Trưởng gồm Đại Tướng, Trung Tướng, và Thiếu Tướng. Không thể nào hiểu nổi!

Sau cùng là cuộc triệt thoái kinh hoàng đẫm máu ở Tỉnh Lộ 7. Tướng Phú làm mất Ban Mê Thuột, nhưng cuộc hành quân tái chiếm Ban Mê Thuột và cuộc triệt thoái ở Tỉnh Lộ 7 thì Đại Tướng Cao Văn Viện cũng phải chịu trách nhiệm rất lớn với tư cách là TTM trưởng. Lính Quân Đoàn 2 cũng là lính của Đại Tướng, lính Tổng Trừ Bị củng là lính của Đại Tướng, thấy họ sắp đi vào chỗ chết sao mà không cứu. Sự vô tâm của Đại Tướng có thể còn tệ hơn một gả chỉ nhìn xem khi con gái mình bị hãm hiệp trước nhà mình mà không can thiệp, cũng không gọi 911, và hành xử gần như là một kẻ đồng loã.
Sau khi mất Ban Mê Thuột, Liên Đoàn 7 BĐQ, Trung Đoàn 44, 45 nên dùng để phòng thủ Nha Trang và Quốc Lộ 21 và nếu được, nên dùng đường phố Nha Trang để tử chiến. Mỹ rồi sẽ tái viện trợ nếu quân đội VNCH cầm cự và chặn đứng quân Bắc Việt trong giữa tháng ba 1975 (Tướng Weyland) . Xét lại về trận Ban Mê Thuột, dù là chỉ có một số đơn vị Địa Phương Quân và một tiểu đoàn của Trung Đoàn 53, nhưng đã bắn hạ hơn 20 chiến xa Bắc Việt. Vì vậy khi Pleiku được chuẩn bị thì không dễ gì bị đánh chiếm dù bị tấn công bởi hai sư đoàn. Xét về Nha Trang, một trận tử chiến trên đường phố Nha Trang sẽ ảnh hưởng lớn đến dư luận Mỹ và có thể loài trừ hai quân đoàn Bắc Việt. Nếu miền nam cầm cự được ba tháng thì cực diện sẻ thay đổi.

Đại Tướng Cao Văn Viên củng là vị Tướng tị nạn được chú ý nhiều nhất trong các Tướng VNCH, vì ông là tác giả cuốn “The Final Collapse”, ngay cả TT Mỹ Richard Nixon cũng đọc và tham khảo cuốn sách này. Mặc dầu được kính nể bởi nhiều cựu quân nhân VNCH, nhưng ông bị giới trẻ chỉ trích nặng nề trên diễn đàn Soc.Culture.Vietnamese cuối thập niên 1980s và 1990s, họ bất mãn với tên cuốn sách. Tạo sao lại là “The Final Collapse” vì collapse là sụp đổ, sụp bại, và miền Nam chỉ là những lần tàn lụi sụp bại không sao? và đã bao nhiêu lần? Hơn nửa, hình bìa cuốn sách là xe tăng Bắc Việt trước Dinh Độc Lập. Tướng Viên không cần phải nhục mạ thêm đội quân mà chính ông là Đại Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng và chính ông đã giúp khai tử nó. Một số rất đông cho rằng chức vụ cuối cùng Tướng Viên là “Đào Binh QLVNCH”, vì khi ông từ chức thì Saigon đã bị vây bởi 16 sư đoàn Bắc Việt. Theo Binh Thư Yếu Lược của Trần Hưng Đạo – Binh Luật tối cao của dân Việt: “Thành bị vây mà tướng bỏ chạy thì phải tội chém đầu.”

Trớ trêu thay, phù hiệu của Quân Lực VNCH mà Đại Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực VNCH, cũng từng mang trên vai áo là: “Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm.” Thế mà, Đại Tướng Cao Văn Viên đã hành xử như là kẻ vô tổ quốc, vô danh dự, vô trách nhiệm.
Thân Kính,
Lê Như Tuấn, H30









You must be logged in to post a comment.